Devil May Cry 5 Đã Có Thể Chơi Co

Devil May Cry 5 – 18 năm trước, chàng thợ săn quỷ mang trên mình cái tên của đại thi hào đã chắp bút nên trường ca “Thần Khúc”, Dante, đơn thân một cõi tiến vào một lâu đài biệt lập chễm chệ giữa hòn đảo Mallet với mục đích: báo thù chúa quỷ đã sát hại mẹ và anh trai mình.

Bạn đang xem: Devil may cry 5 đã có thể chơi co

Khởi đầu “khiêm nhường” đó đã sản sinh ra một dòng game được mến mộ hết mực và phát động cả một thể loại game đầy cuồng nhiệt.

Thế nhưng trên thực tế, có lẽ ít có dòng game nào “bạc mệnh” như Devil May Cry.

Với một dòng game có tuổi đời hai thập kỷ với sức ảnh hưởng lớn, thực chất chỉ có một nửa của nó có thể được mô tả bằng cụm từ “xuất sắc”.

Nửa còn lại hoặc đón nhận những từ “nhưng…” ngập ngừng, hoặc bị nhiều người sẵn sàng xóa khỏi thực tại nếu nhận được ba điều ước từ thần đèn.

Vấn đề kinh phí, quá trình phát triển thiếu chỉ đạo, bị ép buộc đẩy nhanh tiến độ, là nạn nhân của xu hướng “Tây hóa” mà Capcom vướng phải vào những năm 2013 đến 2016, “bặt vô âm tín” trong vòng 10 năm… là những gì mà dòng game phải trải qua.

Thế mà người hâm mộ vẫn một mực trung thành với Devil May Cry, vẫn tin rằng ngày tái ngộ sẽ không còn xa.

Devil May Cry 5 đã trở thành hiện thực.

“Để trông thấy cõi đời bên trong hạt cát

và thiên đàng vô biên giữa đóa hoa dại

nắm giữ vô cực chìm trong lòng bàn tay

và thiên thu trong một khắc đồng hồ”

BẠN SẼ THÍCH

TRỖI DẬY

Devil May Cry có lẽ là một trong những trường hợp cá biệt mà tên tuổi của nhân vật chính làm lu mờ chính bản thân nội dung cốt truyện của dòng game.

Xem thêm: Bột Bắp Giá Bao Nhiêu - Bột Bắp Tài Ký Gói 150G

Thật vậy, ai lại có thể không ngưỡng mộ một chàng trai trẻ tuổi với bộ tóc đen trông như… lông của nhím Sonic hết hạn sử dụng, chửi thề vô duyên và vô tội vạ, lỗ mãng, thiếu tôn trọng người khác… ấy khoan.

Thử lại lần nữa nhé.

Dante trong Devil May Cry 4 có thể được miêu tả bằng một số cụm từ: hào hoa, phong nhã và hẳn nhiên là không hề quá nghiêm trọng hóa mọi thứ – bởi vì một tay thợ săn quỷ bất tử lão luyện có lý do gì để mà lo âu?

Có thể nhận ra đây là một sự phát triển nhân vật tự nhiên từ Devil May Cry 3, trong đó Dante vẫn được đặc tả là một chàng trai ngạo mạn, bất cần, và không có một sự quan tâm nhất định đến người khác – nhưng khác với Dante của DmC: Devil May Cry, đó là anh không khiến người chơi nhíu mày bởi bản tính khó ưa và cái mồm tương đương… cống rãnh.

Trong Devil May Cry 5, điều lạ lùng đã xảy đến. Lần đầu tiên trong dòng game, Dante bị đả bại ngay trong chính khởi đầu của trò chơi, và điều đó nói lên được nhiều thứ hơn là cho thấy sức mạnh của ác nhân chính Urizen trong game. Gã thợ săn quỷ giờ đây già dặn hơn xưa, có phần… khiêm nhường hơn xưa, và để lại phần bày tỏ cảm xúc dành cho lớp trẻ. Nero giờ đây phản chiếu khá rõ tính cách của Dante thời trẻ với mong muốn thể hiện bản thân tối đa, đặc biệt sau khi cánh tay quỷ Devil Bringer/Yamato bị cướp đi. Trong khi đó, gương mặt mới V sở hữu những dòng thoại được viết đầy tỉ mỉ, trích dẫn thơ của William Blake như một lời ẩn ý về sự xung đột cực điểm giữa những dòng máu chung cội nguồn. Ngoài ra, hãy để ý đến thái độ của V trong mỗi lần Nero được nhắc đến, có thể bạn sẽ nhận ra danh tính thật sự của V trước khi game hé mở đấy!

Câu chuyện của Devil May Cry 5 mang nặng tính “fan-service” và không sở hữu nhiều tầng lớp, nhưng có lẽ bấy nhiêu đó là đủ. Nó là một câu chuyện không dài nhưng điều tiết nhịp độ đồng nhất bằng khá nhiều đỉnh điểm, và cuối cùng cái kết lại một lần nữa khiến người chơi nao lòng. Và như thế, cuộc hành trình 18 năm của chúng ta kết thúc, không có vinh quang nhiệm màu, mà chỉ có những mảnh vỡ được hàn gắn. Có lẽ điều duy nhất khiến cho toàn bộ câu chuyện này chưa được trọn vẹn cho lắm, đó là Trish lẫn Lady dường như chỉ là “người qua đường”, không để lại dấu ấn nào quá sâu đậm như bộ tứ chính.
Câu chuyện của Devil May Cry 5 mang nặng tính “fan-service” và không sở hữu nhiều tầng lớp, nhưng có lẽ bấy nhiêu đó là đủ

“Dễ làm quen, khó thành thục” luôn là phương châm chủ đạo của Devil May Cry khi nói đến lối chơi chính, và Devil May Cry 5 vẫn không phải là ngoại lệ. Thao tác điều khiển vẫn đơn giản như ngày nào: một nút tấn công bằng vũ khí cận chiến, một nút sử dụng vũ khí tầm xa, một nút nhảy, một nút đặc biệt dành cho từng nhân vật như sử dụng Devil Breaker dành cho Nero, sử dụng Style dành cho Dante và kết liễu địch dành cho V. Thế nhưng khi kết hợp chúng lại với nhau, đặc biệt thông qua chức năng khóa mục tiêu vốn là trung tâm chính trong chiến đấu của Devil May Cry, chúng tạo nên những tổ hợp kỹ thuật chiến đấu đầy chặt chẽ, nhịp nhàng, yêu cầu làm quen trong một thời gian ngắn để thành thục.

Khác với cử động nhân vật chộp giật, thiếu đường nét và hiệu ứng hình ảnh siêu cẩu thả của DmC: Devil May Cry, Devil May Cry 5 mang lại cảm giác chiến đấu đầm tay như thường lệ với từng đòn đánh uyển chuyển xâu chuỗi vào nhau, dựa vào từng khoảnh khắc mà người chơi tiếp tục hoặc ngừng ra đòn. Điều này thể hiện ngay trong những khoảnh khắc đầu tiên với Nero, khi mà sự thiếu thốn số lượng quân trang của anh được bù trừ bằng một lượng lớn đòn thế của thanh kiếm Red Queen hữu dụng ở mọi trường hợp, cùng với chức năng Exceed tiếp tục phân tách người chơi “thượng thừa” và “lính mới” bằng khả năng “rồ ga” đốt cháy lưỡi kiếm, tăng sát thương cho đòn đánh tiếp theo và thậm chí là nâng cấp một số đòn cụ thể.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa Nero không có những món “đồ chơi” mới. Các cánh tay máy Devil Breaker được Nico chế tạo thay thế cho cánh tay quỷ Devil Bringer trước đây sở hữu công dụng đa dạng hơn, mở ra nhiều lựa chọn chiến đấu mới nếu bạn biết cách tận dụng chúng. Mỗi chiếc Devil Breaker đều có hai chức năng hoạt động chính và được kích hoạt theo cùng phương thức đơn giản: nhấn nút B hoặc giữ nút B. Ví dụ với Punch Line, bạn có thể bắn chiếc hỏa tiễn này như thông thường và nó sẽ tiếp tục “quấy rầy” một mục tiêu nhất định, nhưng nếu giữ nút B trong lúc nó đang bay thì Nero sẽ… nhảy lên nó và trượt ván trên không trung. Gerbara sở hữu đến tận bốn chức năng: gây sát thương cho địch thủ trước mặt và đẩy ngược các đòn tấn công tầm xa của địch, đẩy Nero lên trên không, bắn một tia năng lượng lớn gây sát thương “vũ bão”, và bắn một chùm tia bật nẩy trong môi trường.

Bạn cũng có thể kích nổ Devil Breaker, tạo nên một vụ nổ nho nhỏ để thoát khỏi vòng vây địch trong lúc cấp bách. Nếu như bị dính đòn trong lúc sử dụng Breaker, bạn sẽ không chịu sát thương nhưng đổi lại Breaker sẽ bị phá hủy ngay lúc đó. Dĩ nhiên hệ thống này chưa thật sự hoàn hảo: chiếc Mega Buster hoạt động giống như một khẩu súng thông thường, song bạn không thể khóa mục tiêu và bắn như Blue Rose bởi game tự động gán chức năng kéo địch vào tổ hợp nút RB + B. Ngoài ra, việc không cho phép thuyên chuyển giữa các Devil Breaker là một giới hạn khá kỳ quặc mà người viết thiết nghĩ không thực sự cần thiết. Thế nhưng chúng chỉ là những hạn chế nhỏ nhặt so với tiềm năng mà Nero đón nhận kỳ này trong Devil May Cry 5.

*
*
*
*
*
Cuối cùng, thiết kế kẻ địch của Devil May Cry 5 cũng lại là một sự pha trộn giữa cũ và mới. Những con dơi máu Pyrobat đơn giản là phiên bản khác của Blood-goyle nhưng giờ đây phát nổ sau khi đo đất, Death Scissor tương tự với Sin Scissor mạnh mẽ hơn và có hai đòn thế mới. Các kẻ thù mới đều tiềm tàng khả năng phá hoại cấp S của người chơi, như Nobody – những sinh vật quái thai rất khoái thả cầu mắt phát nổ. Tuy nhiên, có hai loại kẻ thù mới mang tính “con sâu làm rầu nồi canh” mà có lẽ đa phần người chơi sẽ không thích thú lắm khi chạm trán: Fury – một con quái dùng móng vuốt có khả năng dịch chuyển tức thời từ tám phía, và Hell Judecca, một con “thủ lĩnh” có khả năng triệu hồi quỷ hạ cấp và cũng có thể… dịch chuyển xả láng. Cả hai địch thủ này không thực sự khó đối phó, nhưng bản chất né tránh người chơi liên tục khiến người viết nhận ra cách thức xử lý chúng dễ dàng nhất là chơi theo kiểu bị động – một kiểu chơi chẳng hề… vui chút nào.